(Trích Chương 10. Dị nhân trong  tiểu thuyết “Biển”

tác phẩm của Trương Anh Quốc

Kỹ sư điện tàu thủy đoạt giải nhất ‘Văn học tuổi 20′ năm 2010 )

 

10. Dị nhân

Máy trưởng Sanjiaya Gupta đi được vài tháng thì vợ sang.

Trước ngày vợ sang, ông sai Messman Ti dọn dẹp lau chùi phòng ở, phòng tắm gọn gang, sạch sẽ.

Máy trưởng rửa bộ tượng linga Shiva yoni bằng dầu thơm, rắc gạo nếp lên tượng, bày biện lại bàn thờ ngay ngắn, thắp nhiều hương trầm thơm để cho chân hương đầy ắp trong bình. Linga yoni tượng trưng cho sự tái tạo, thờ tượng là thờ thần Shiva.

Mấy bữa đầu lên dọn dẹp phòng Messman Ti thấy lạ, không biết sao Máy trưởng lại để chày cối đá lên bàn thờ làm ai cũng cười. Thờ tượng Linga yoni sẽ mang lại sự may mắn về đường con cái cũng như thoả mãn về đường tình dục đó chứ. Với Hindu giáo, người đàn ông sẽ chưa hoàn thiện nếu chưa cưới vợ và chưa sinh con đẻ cái. Tình dục là thiêng liêng, là thuận lẽ trời; hoạt động tình dục được tôn vinh thờ cúng, cũng giống với người Chăm pa mình đó thôi, ở khu tháp Mỹ Sơn có bộ linga yoni đá to như chày cối làng kìa!

Hôm vợ Máy trưởng lên tàu, trời mưa tầm tã. Tàu lại neo xa bờ, phải đi cano và leo thang dây mới lên được tàu. Máy trưởng bảo mưa là điềm tốt lành, cũng như làm nhà mới gặp mưa to là phát tài, giàu có. Máy trưởng đứng lên boong vịn lan can dòm xuống, miệng lập bà lập bập không thành câu, chắc ông ta xúc động khi thấy vợ trèo thang dây nên mới lắp nặng đến thế. Thuyền trưởng Benyti cũng ra boong cầm VHF chỉ huy cho AB Ya kéo túi xách mang vào trong cabin.

Vợ Máy trưởng tên Marata, tóc xoăn, người đẫy đà. Đôi vai, mông tròn lẳn, bắp tay bắp chân cũng tròn lẳn. Chính giữa trán có một nốt đỏ tròn tròn. Nốt bindi. Bindi này như thông báo với mọi người rằng đây là gái đã có chồng, cấm léng phéng.

Lần đầu tiên thuyền viên trẻ người Việt thấy phụ nữ đi trên tàu. Nhất là cái thằng Qua khờ, nó cứ len lén dòm hoài rồi hỏi thầm một mình. Tàu Việt Nam kiêng cữ phụ nữ, phụ nữ lên tàu mang điều xui xẻo. Sĩ quan Ấn Độ lại khác, họ được dắt vợ theo. Người Việt muốn được đi tàu phải có đầy đủ các chứng chỉ; nào là chứng chỉ bơi, chứng chỉ cứu sinh cứu hoả, an toàn tàu dầu, thôi thì một mớ. Không biết Marata có chứng chỉ nào không. Rồi đi trên tàu, khi khai thủ tục hải quan, Marata với chức danh gì? Đúng là cái thằng Qua khờ  rõ là dài hơi. Nó còn chạy lại xem thử crewlist. Supernumerary! Cái gì mà super? Super là hảo hạng còn numerate (Qua khờ nhớ nhầm sang chữ numerate) nghĩa là giỏi toán. Cái gì mà toán học siêu hạng! Nó lẩm bẩm sợ quên, chạy một mạch về tra từ điển; đây rồi supernumerary, supernumerary, à, chỉ là người dư thừa.

Hôm nay thuyền trưởng báo thêm một suất ăn Ấn. Đang nấu ăn Bếp trưởng, Bếp hai chọc Messman Ti:

- Chỉ có chú là sướng nhất, sáng sáng lên dọn dẹp phòng tha hồ mà ngắm vợ Máy trưởng nhá!

- Sướng nỗi gì! Một Máy trưởng thôi dọn dẹp giặt giũ đã khùng người rồi, lại thêm một người nữa!

- Ráng đi, Máy trưởng sẽ bo nhiều cho, lo gì chứ!

Bếp trưởng vừa nói vừa lo, thêm một người phải nấu thêm một phần, tiền ăn lại không được tăng. Vợ Máy trưởng có chê mình không biết nấu món Ấn hay không.

Buổi chiều vợ Máy trưởng xuống phụ bếp. Nốt bindi giữa trán biến đâu mất. Thì ra là vết son. Vết son rửa là sạch bong. Marata xoắn tay áo bày Bếp trưởng làm bánh Aloo Paratha, để lộ bắp tay trần tròn lẳn. Bếp trưởng cười khần khật, tít mắt. Lâu nay Bếp trưởng Hi cũng làm bánh rồi nhưng chỉ học qua sách vở, mà chỉ là sách tiếng Việt, tam sao thất bản, một món nấu ba lần khác nhau thành ra đến cả bảy món. Bây giờ được chính phụ nữ Ấn Độ trực tiếp hướng dẫn, nguyên bản. Bột mì Atta nhào thật nhuyễn trong thau nhỏ, dùng chày cán mỏng trên mặt thớt; khoai tây cũng tán nhuyễn làm nhân. Cuộn bột mỳ bao quanh nhân vo tròn thật đều tay; cán dẹt một lần nữa như thế này này. Miệng nói tay làm, Marata đưa bột rồi cái bánh cho Bếp trưởng Hi. Tay chạm tay, Hi sướng run người. Mấy tháng rồi không có phụ nữ, bây giờ cứ như điện giật, một luồng điện rất lạ.

Marata cho cái bánh tròn tròn như chiếc đĩa vào chảo không dính nướng cho đến khi vành ngoài sém giòn thì chín. Bánh chín không mềm không cứng, dai dai. Món bánh này chỉ ăn buổi tối. Buổi tối có thời gian ngồi nhâm nhi mà thưởng thức mới tận hưởng hết cái ngon của nó.

Bánh Aloo Paratha không thể ăn không mà phải ăn cùng với món Mutton masala. Marata dùng thịt cừu, quế, hồi, đinh hương, bột Masala, bột nghệ, bột ớt, hành tây, bột ngọt, cà chua trộn đều như tả pí lù cho vào nồi ninh nhừ cho đến khi sền sệt như nước sốt. Bếp trưởng Hi xé từng miếng bánh Aloo Paratha chấm với Mutton masala sền sệt ăn thử, khen ngon. Ngon quá. Marata cũng cười giòn, đôi mắt hấp háy, giọng đồng khàn như giọng ca sĩ :

- Mai tôi sẽ bày anh làm bánh Chapathi.

- Ok. Mai cô nhớ xuống sơm sớm nhé!

Bếp trưởng nghĩ đến cái chạm tay vào chiều mai, cười tít mắt.

Máy trưởng Sanjiaya đi ngoài hành lang ngang bếp thấy vợ cười đùa với Hi, ông giận ứ họng nhưng không dám vào gọi vợ về mà lên phòng gọi điện thoại xuống.

Tối đó Máy trưởng bảo với vợ :

- Tôi không thích mình xuống bếp nữa đâu…

- Chief Cook nhờ tôi dạy cho nấu ăn.

- Chief Cook nấu ngon lắm, không cần mình dạy đâu!

Giá như Bếp trưởng Hi nghe câu này chắc nhảy cẫng lên cả hai mét. Mọi ngày thằng Máy trưởng luôn chê Hi nấu dở òm dở òm, nấu thức ăn gì còn dở hơn cám cho lợn, lại còn đòi hỏi món này món nọ; làm như trên phố không bằng, thích gì là ra chợ mua nấy, trên biển chỉ nấu được những thứ trong kho.

5 giờ chiều, In đang đánh bóng bàn với Liu thì có chuông điện thoại. Liu bảo chắc La gọi chứ ai. Ai lên trước chơi bóng bàn trước là La không thích, cứ tìm cớ này nọ. In bốc máy. Không phải La mà là Máy trưởng:

- Có Battit Sahab ở đấy không?

- Tôi đây.

- Lên phòng Máy trưởng gấp!

- Có gì khôn? Quan trọng không? Tôi đang chơi bóng bàn!

- Chừng nào nghỉ, nửa tiếng nữa không?

- Một tiếng sau tôi mới nghỉ.

- Đúng một tiếng sau lên phòng Máy trưởng. Tôi chờ. Bây giờ là 5 giờ 2 phút!

Máy trưởng Sanjiaya nhấn mạnh từ "Máy trưởng" hơn mọi khi. In gác máy tiếp tục giao bóng. Liu hỏi sao Máy trưởng gọi mà không lên, In bảo bây giờ đã hết giờ làm việc, không có sự cố gọi lên phòng làm gì, khùng à. Làm việc phải có giờ giấc chứ. Mình làm thêm ổng có móc tiền túi ra trả cho mình không?

Đúng sáu giờ In đi lên, ngang qua phòng Máy trưởng, ông ta gọi:

- Vào đây luôn đi!

In bước vào. Máy trưởng đang ngồi bên bàn vi tính, tay cầm cuốn tài liệu. Vợ Máy trưởng cũng ngồi chéo mảy trên chiếc salon đằng kia đang đọc cuốn sách Hamlet, chân đong đưa. Máy trưởng cao giọng, không lắp một tí nào:

- Tôi đã chờ một tiếng đồng hồ rồi! Lần trước Đại phó Ramar bảo cậu kiểm tra công tắc khống chế đèn buồng bơm ngay cửa lối ra vào cabin. Có không?

- Không.

- Sao trong tài liệu có chữ “khoá” đây này?

- Đại phó Ramar chỉ hỏi công tắc không thôi. Tôi bật thử đèn, cũng không thấy khống chế.

- Có hay không?

Máy trưởng đưa cuốn tài liệu cho In, In liếc qua. Trong hồ sơ thì có, nhưng thực tế lại không đúng, hay là người Nga trước đó đã bỏ rơle thời gian mà đấu tắt đi rồi.

- Nếu như người ta hỏi là Máy trưởng thì tôi sẽ tìm kỹ càng. Đại phó chỉ là người sử dụng, đâu hiểu rõ về kỹ thuật. Có gì tôi sẽ tìm, nếu như có hư hỏng tôi sẽ sữa chữa.

- Tao chỉ hỏi có hay không?

Nhìn Máy trưởng, không phải ông ta hỏi để sửa chữa khắc phục mà để lên mặt, để chứng tỏ uy quyền của mình cho vợ biết rằng Máy trưởng trên tàu này oách lắm, hét sĩ quan, thợ máy chạy có cờ. Đằng kia, vợ Máy trưởng cầm cuốn sách vờ đọc, chốc chốc nhìn liếc về phía In, cái chân tréo mảy đong đưa.

- Không!

In ném cuốn tài liệu cái vèo ra cửa, các trang giấy va nhau roan roạt, mém rách. Bước qua cuốn tài liệu, bỏ về phòng đóng sầm cửa lại. Khoá chốt trong cái cắc. Mặc cho Máy trưởng chạy theo sau:

- Electric Officer! Electric Officer! Nghe tôi nói này!

Máy trưởng khẽ gõ cửa. In không mở mà cởi đồ bảo hộ vào phòng tắm, mở nước mạnh hơn mọi khi, vòi hoa sen phun rào rào bên ngoài hành lang cũng nghe thấy. Tắm xong lại nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ và rất chậm. Nãy giờ Máy trưởng Sanjiaya vẫn còn đứng đấy à? Hay là ai khác? In mở hé cửa. Chỉ chờ có thế, Máy trưởng lách người bước vào chỉ xuống chiếc salon:

- Cho tôi ngồi đây nhé! Electric Officer?

- Cứ tự nhiên!

- Chúng mình nói chuyện nhỏ với nhau nhé! Electric Officer?

- Ok. Đây là phòng của tôi, nếu ông lớn tiếng, mời ông ra khỏi phòng!

- Không. Chúng mình chỉ nói nhỏ với nhau thôi. Đại phó Ramar đã về rồi, quên ngay anh ta đi! Electric Engineer đọc lại giùm sơ đồ liên hệ giữa đèn và quạt buồng bơm dùm đi. Tôi biết Electric Officer làm được mà!

- Chuyện nhỏ. Ông về đi!

- Tôi về nhé! Chúc một buổi tối vui vẻ!

Bước ra Máy trưởng còn kéo cửa đóng lại nhẹ nhàng. Lịch sự gớm! In vừa tức vừa mắc cười. Cười một mình. Không phải là Athena, tên một vị thần Hi Lạp mà tên tàu là Arena mới đúng. Trên tàu, mạnh được yếu thua. In lấy bút dạ viết lên áo lên mũ bảo hộ của mình chữ Arena to tướng.

Một hai bữa không thấy Marata xuống bếp, Hi thấy văng vắng làm sao ấy. Nhớ đôi mắt sáng hấp háy, màu da nâu giòn, giọng cười giòn và cái chạm tay như điện giật.

Không xuống bếp, Marata đâu ngồi một mình trong phòng mà lên buồng lái. Lên buồng lái dạo loanh quanh trò chuyện với Thuyền trưởng. Thuyền trưởng phát âm tròn tiếng rõ ràng dễ nghe lại không lắp. Thuyền trưởng Benyti có đôi mắt to lồi như mắt ốc nhìn như xoáy vào người, nghe nóng hôi hổi.

Nửa buổi lên phòng không thấy vợ đâu, Máy trưởng hầm hầm đi xuống nhà bếp. Không có vợ ở đó. Hay là vợ đi uống sữa hay cà phê? Qua nhà ăn sỹ quan cũng không thấy vợ đâu liền lên buồng lái. Marata đang cười nói ngả ngớn với Thuyền trưởng. Sao không ngứa gan cho được! Máy trưởng vội vã xuống phòng gọi điện lên buồng lái tìm vợ về.

Hôm sau Thuyền trưởng Benyti cho cả tàu thực tập cứu sinh cứu hoả chống thủng sự cố tràn dầu liền tù tì một hơi từ đầu giờ đến 6 giờ tối. Ai cũng nghĩ, lần này có vợ Máy trưởng lên tàu nên thực tập cho an toàn. Nhưng sao thực tập tít lít trên tận kho mũi. Thuyền trưởng cầm VHF đứng trên buồng lái chỉ huy; lúc đầu còn thấy Thuyền trưởng ra cánh gà, có Marata đứng bên quan sát cả tàu thực tập. Càng lúc Thuyền trưởng ít ra cánh gà nữa mà cứ ở trong buồng lái. Giọng Thuyền trưởng càng lúc càng rè, có lẽ vì mệt. Có những lúc im lặng thật sâu, không nghe nói gì. Khi Đại phó Shasi hỏi lại Thuyền trưởng Benyti mới đáp, nghe như tiếng thở gấp, hổn hển.

Hai tai Sanjiaya vểnh lên như nghe ngóng, mắt cứ nhìn về phía buồng lái giống như người mất hồn; đuôi mắt chốc chốc lại giần giật, giật liên hồi mấy cái, máy mắt có sinh chuyện? Không thấy bóng chấm áo xanh của vợ mình đâu, Sanjiaya cứ vò đầu bứt tóc rồi quẳng đồ mà chạy về. Cái thân ục ịch như con cừu mới cạo lông về tới cabin xa 300m rồi trèo lên buồng lái cao sáu tầng nữa cũng mất mấy mươi phút. Vừa đi vừa thở hổn hển thì Thuyền trưởng sẽ phát hiện được ngay.

Vừa đi hết mặt boong chính đã nghe Thuyền trưởng gọi qua VHF: “Yêu cầu tất cả vào đúng vị trí!” Sanjiaya đành quay trở lại. Hậm hực, ông ta nện gót giày bình bịch.

Máy trưởng cấm vợ không cho lên buồng lái nữa. Ngồi một mình trong phòng, không có ai trò chuyện cũng buồn, không lên buồng lái Marata lại xuống nhà bếp. Dù sao phụ nữ lo chuyện bếp núc cũng có lý hơn, việc gì cứ cà rỡn trên buồng lái ấy. Thuyền trưởng Benyti nhìn phụ nữ có chồng mà mắt cứ hau háu, như xuyên thủng cả bộ ngực, như ăn tươi nuốt sống được. Thôi xuống nhà bếp, cứ xuống! Máy trưởng sợ sốt vó khi vợ dọa bỏ về. Ngày ngày cọ rửa bộ tượng linga yoni, sai Messman Ti mang sữa hộp lên để ông tắm cho tượng. Không có sữa bò tươi thì ông dùng sữa đựng trong hộp vẫn tốt.

Marata lại xuống bếp dạy Hi nấu ăn, phụ Hi làm bánh. Được xuống bếp làm thầy Marata vui, mắt sáng hấp háy. Được nhìn Marata nghe giọng thổ ấm áp được làm trò Hi vui, cười tít mắt. Hi thấy là lạ, Marata sao chóng béo thế; mới mấy bữa mà mặc đồ đã chật căng. Hi nghĩ chắc là do mình nấu ăn ngon. Hay là được chung sống bên chồng, gái phải hơi trai… Giả đò làm rơi chiếc mũ, Hi cúi xuống nhặt rồi dòm kỹ, không phải béo mà là có bầu. Lúc coi ti vi ở câu lạc bộ, Hi khoe phát hiện mới của mình.

Sanjiaya xuống câu lạc bộ xin thuốc hút. Ông bảo hút trên phòng sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Có lần đang hút thuốc thấy vợ đi xuống bèn đưa vội cho La cầm, nó hút thuốc chứ đâu phải tôi! Mấy lần sau xin được hút thuốc, Máy trưởng chui vào toilet công cộng bập lấy bập để.

Có người bảo đi tàu dầu thô có H2S kích thích khả năng đàn ông, làm cho con giống phát triển mạnh. Chứ không thấy đàn ông thích ăn trứng ung thối kia kìa, trong trứng ung chẳng phải có Hidro Sunfua là gì. Đại phó Shasi thì bảo, Máy trưởng Gupta mộ đạo thường xuyên thờ cúng năng cầu kinh Veda nên chóng được tái tạo đấy thôi. Thuyền trưởng Benyti không nói gì cả. Cái bụng Marat lớn dần, mới mươi ngày mà đã lùm lùm, lớn trông thấy rõ từng ngày, như chiếc tô úp, bằng cái mũ cối rồi nón lá. Marata mặc chiếc áo rộng thùng thình.

Ai cũng đoán già đoán non, không biết đứa bé là trai hay gái. Trên tàu giữa đại dương mênh mông có máy móc đâu mà siêu âm cho được. Người đời thường bảo khi có bầu, mơ người nào, nghĩ về người nào đứa con sinh ra sẽ giống người đó. Phụ nữ có bầu thường ngủ nhiều để lấy sức, ngủ nhiều để mơ được nhiều. Đứa bé sinh ra sẽ giống ai? Giống Máy trưởng Sanjay ục ịch như chú cừu mới gọt lông lại cà lăm, giống Thuyền trưởng với hai con mắt lồi như mắt ốc hay Bếp trưởng ở cái cười híp mắt?

Mới ba tháng mười ngày, Marata đã chuyển bụng. Hi thắc mắc. Sao nhanh thế, sao lại sớm đến cả nửa năm? Hay là Marata có thai từ khi Máy trưởng còn ở nhà. Sinh em bé trên biển thế này thì làm sao, toàn đàn ông con trai lấy ai mà đỡ đẻ?

Bếp trưởng Hi lo chuyện bao đồng. Đỡ đẻ đã có Đại phó Shasi. Shasi tắm rửa sạch sẽ, xức dầu thơm, quệt vết tilak màu xám nơi hai đầu chân mày giao nhau lấy bình tĩnh, sang phòng Máy trưởng. Phó hai Sharma bảo, phụ nữ sinh cũng như một bệnh nhân, hãy đưa Marata xuống bệnh viện tàu. Bệnh viện nằm ở tầng mặt boong chính, dưới đấy có đầy đủ thuốc thang và đầy đủ tiện nghi, có bồn tắm tắm cho em bé, tiện bề chăm sóc. Trên tàu Phó hai chịu trách nhiệm về y tế. Ban đầu Máy trưởng không chịu, ông nói cứ ở trên phòng mình, vợ ông đã quen nằm trên giường này rồi, khi sinh sẽ an tâm hơn. Phó hai lại giảng giải, trên tầng thứ 5 này khi có song lên sẽ bị lắc mạnh không tốt cho đứa trẻ sơ sinh, Máy trưởng mới thông.

Dùng cáng thương khiêng Marata xuống bệnh viện tàu. Đại phó đi theo sau, vừa đi vừa đọc kinh, tay ôm quyển kinh Veda giày như cuốn từ điển. Marata vừa nằm lên giường đã sinh. Một đứa bé trai. Quý hóa quá. Bé trai sau này không lo chuyện cưới xin và của hồi môn cho mấy, chuyện cưới xin đã có nhà gái lo rồi.

Mọi người hốt hoảng khi nhìn thấy đứa bé kỳ dị, hình hài như một chú khỉ, trên người đầy lông lá. Hai tai to như cái quạt, cái mũi dài như chiếc vòi voi. Một cái răng cửa dài trắng hếu như hột bắp nếp. Đúng giữa đỉnh đầu có một cọng tóc bằng ngón tay cái, đen thui, trông giống như một chiếc sừng dê. Giữa hai bàn chân cu cậu có cục u tròn như hai hòn bi.

Đại phó Shasi đọc kinh Veda xong, dùng dao thoa dầu thơm cắt rún cho đứa bé, gói dúm rún trong miếng vải hút ẩm, để sau này Marata mang về chôn ở quê. Trên biển mênh mông khó biết được nơi cắt rún thì khi lớn lên đứa trẻ sẽ nhớ về nơi chôn rún của mình.

Mẹ tròn con vuông cả tàu đều vui. Đại phó Shasi được dịp rao giảng. Ông ta hỏi In có biết vì sao trên đỉnh đầu đứa bé lại mềm và phập phồng như đang thở không. In bảo đứa trẻ nào mà chả thế, mỏ ác đấy! Mấy tháng, thậm chí cả năm trời mới cứng lại. Chân tóc chỗ ác ấy thường có cứt trâu, khi cắt tóc cho đứa trẻ cũng chừa lại chỏm để giữ ấm đầu vào mùa đông lại ẩm mát vào mùa hè. Đại phó Shasi cười, không phải! Đó là nơi giao tiếp của đứa trẻ với thần linh, với chúa trời. Đại phó giảng cho In ngeh về vũ trụ thiên văn và thiên hà còn nếu luyện yaga đến mức độ thượng thừa có thể nhắm mắt mà cảm nhận được vũ trụ đang từng ngày biến đổi này. Đại phó bảo tối tối hãy dang phòng ông, ông dạy luyện yaga và quệt vệt màu tilak cho đầu óc thanh tịnh. In lắc đầu cảm ơn, không, khi đau đầu tôi xức dầu gió.

Thằng bé không biết bú sữa mẹ. Gupta hỏi vợ sao không cho con bú, Marata bảo cho bú ngực sệ xấu đi không biết đến bao giờ mới săn chắc trở lại. Thời hiện đại tồi cần chi bú sữa mẹ; sữa bò mới là bổ dưỡng, Thần bò mới là thiêng liêng. Chỉ ăn bột và cháo hầm nhuyễn và uống sữa tươi trong hộp giấy mà thằng bé lớn nhanh lắm. Giáp cữ đã biết lật, giáp tuần đã ngồi được. Có hai hòn bi nên ai cũng nghĩ thằng bé chập chựng và đi lại khó khăn lắm. Nhưng không, có tật có tài thằng bé đi rất nhanh, chỉ nửa tháng là đi được; khi đi hòn bi lún vào trong, bàn chân tiếp xúc bình thường; khi cần cu cậu trân gân lên, hòn bi nâng cơ thể cao một chút, và với mặt tiếp xúc là tối thiểu, không cần bước mà trượt như trượt patin, mặt sàn trơn lại được lau chùi mỗi sáng sớm nên cu cậu trượt nhanh và lạng lách điệu nghệ lắm.

Đến ngày đặt tên, sau một hồi khấn kinh Veda, Đại phó gieo quẻ bằng đồng tiền âm dương, thảy đến ba lần, gật gù đặt cho tên đứa bé là Monkelephuman. Cái tên đẹp quá, cái tên hay quá! Máy trưởng cảm ơn và thưởng cho Đại phó một gói quà giấy dán nơ cẩn thận, không biết bên trong đựng gì. Với Máy trưởng Gupta, Đại phó như ân nhân vừa như một giáo sĩ. Với Hindu giáo vị giáo sĩ có đẳng cấp cao nhât, là trung gian giữa con người với thánh thần.

Mấy người Ấn bảo rằng đứa bé có nét giống thần khỉ Hanuman, thần lợn rừng Varaha và thần đầu voi mình người Ganesha. Giống thần khỉ Hanuman sẽ khỏe mạnh, tốt tính; giống thần đầu voi mình người sẽ có trí thông minh tuyệt đỉnh, mang lại sự may mắn và hanh thông… Ấy là phúc lớn cho gia đình dòng họ. Ấy là do vợ chồng Máy trưởng mộ đạo cầu kinh Veda và tắm rửa tượng linga yoni hằng ngày.

Người Việt thì thầm cho nhau nghe, đứa bé bị nhiễm chất độc vũ khí hóa học mà các nước đang chạy đua vũ trang nhằm giữ hòa bình thế giới, các lò hạt nhân rò rỉ, hoặc là nhiễm độc từ chính con tàu chở dầu thô này; nào là khí IG, nào là Amoniac, Axit Sunfua mùi trứng thối bốc lên ngùn ngụt thế kia rồi hàng trăm gốc Hydrocacbon không no lấy từ mỏ dầu trong lòng đất lên. Gió cuộn vào điều hòa, mình không thấy được, hằng ngày cứ nhắm mắt mà hít thở, nhiễm vào phổi vào cơ thể, nó ăn mòn phá hủy dần dần từng hồng cầu, bạch cầu, đen máu đục xương. Nhiều người đi tàu dầu lâu năm về bị vô sinh, kiếm đứa con còn khó hơn lên mặt trăng. Đứa bé bị nhiễm độc từ lúc còn nằm trong bào thai nên mới bị bệnh: quái thai, bệnh vòi voi, lại giống mình mẩy đầy lông lá, may mà còn sống là tốt lắm rồi. Cái tên đứa bé hàm súc quá! Đại phó Shasi ngó thế mà thâm. Monkelephuman là tên ghép của ba chữ con người (human), con khỉ (monkey) và con voi (elephant).

Có Monkelephuman, cả tàu đều vui. Cậu bé chạy nhảy khắp tàu, lí la lí lắc như Tôn Hành Giả, thân thiện với tất cả mọi người. Có điều Monkelephuman lâu biết nói. Chắc cũng dễ gần một năm như những đứa trẻ bình thường khác!

In nhặt hai thỏi nam châm hình chữ nhật mang về cho Monkelephuman chơi, cu cậu sẽ chơi trò hai chú dê cùng qua một cây cầu để khi trái cực châu đầu hoặc trâu chọi Đồ Sơn rượt nhau khi để cùng đầu với nhau. Nhất định Monkelephuman sẽ thích lắm. Chờ mãi mà không tháy Monkelephuman chạy sang phòng chơi, hay là tối nay cu cậu ngủ sớm? Phòng In gần nên cu cậu thường hay sang chơi, Monkelephuman rất thích đồ chơi, mấy ngày đầu sang cu cậu cứ kéo tung các ngăn kéo, nhảy lên bàn lên ghế lên giường lục tung tất cả để tìm đồ gì chơi được. Biết thế nên gặp thứ gì đèm đẹp trong kho điện In đều mang lên cho Monkelephuman.

In để cửa mở he hé để rủi Monkelephuman có sang thì tự đẩy cửa mà vào. In nằm chờ rồi ngủ lúc nào không hay cho đến khi nghe tiếng xì xào rồi tiếng khóc liền bật dậy chạy ra ngoài. Tiếng Marata khóc. Máy trưởng cãi nhau hay đánh vợ? Chuyện vợ chồng, chuyện nhà người ta đâu can hệ gì mà xen vào không hay. In vừa quay lưng định trở vào ngủ tiếp thì nghe tiếng khóc của Máy trưởng Sanjiaya. Máy trưởng bị vợ đánh? Tiếng khóc càng lúc càng to, gào lên như bò rống. Có chuyện gì rồi. In lao sang.

Vợ chồng Máy trưởng đang ngồi bên Monkelephuman. Monkelephuman nằm bất động trên giường da trắng nhợt. In vội chạy qua phòng Phó hai gõ cửa. Yatial thức dậy dụi mắt chạy xuống phòng bệnh viện lấy nhiệt kế và áp kế lên đo. Sharma kẹp nhiệt kế vào nách Monkelephuman một lúc rồi lấy ra lắc lắc. Phó hai như không tin ở mắt mình: 7 độ C! Thấp hơn cơ thể bình thường đến ba chục độ! Bị sốt nhưng là sốt hàn chứ không phải sốt nhiệt. Yatial đo huyết áp. Sao lại thế này? Huyết áp bằng không.

Cả tàu xúm lại thăm, nhìn Monkelephuman không ai cầm được nước mắt. Bệnh sao kỳ thế, mới lúc chiều Monkelephuman còn trượt patin từ đầu đến cuối hành lang, còn nhảy lò cò lên mấy bậc thang kia mà. AB R nói thấy Monkelephuman cầm cây kẹo mút lấp lánh, nếu đúng kẹo mút phát quang sẽ bị ung thư. Mọi người ai cũng bảo thế rồi đổ xô đi tìm que kẹo mút, không biết thằng bé đã vứt ở đâu. Messman Ti bảo ung thư gì mà phát nhanh thế, ung thư cũng có triệu chứng chứ; hay là do thằng bé không được bú sữa mẹ, sữa hộp sữa ướp lạnh sao bằng bình sữa 37 độ C ấy, không thuận theo tự nhiên nên mới bị bệnh lạ. Bonsun Ip thì nói, chắc bị nhiễm độc, không khéo đời con cháu chúng ta cũng bị nhiễm độc và bệnh lạ hết nếu không biết bảo vệ môi trường ngay từ bây giờ. Mà nói chi cho xa đến đời con đời cháu, môi trường bị ô nhiễm thì chúng ta chết không kịp ngáp. Chú Ip lắc đầu thở dài. Bếp hai Ha nhếch môi cười nhạt, cái con mụ Marata giọng đồng không sát chồng thì cũng ranh con. Wiper Yu nhíu mày như suy nghĩ dữ, hay là Máy trưởng ăn ở thất đức? Cứ ở đó nói suông làm sao cứu được đứa bé! Thợ cả Tha bảo mọi người hãy ra hết bên ngoài đi để còn oxy cho Monkelephuman thở với chứ. Tất cả ra đứng trước cửa lấp ló nhìn vào như nhìn bệnh nhân trên giường cấp cứu, chờ bên trong gọi gì thì có ngay.

Phó hai nhờ Bếp trưởng Hi nấu nước nóng lên chườm. Cũng chẳng ăn thua, cơ thể Monkelephuman vẫn cứ 7 độ C. Monkelephuman đã ngưng tim ngưng thở, người lạnh toát và trắng nhợt. Tội nghiệp cho Monkelephuman quá. Đáng thương cho Monkelephuman quá! Khủng khiếp quá. Sao cậu bé sống ngắn ngủi quá vậy. Cả tàu xôn xao. Vợ chồng Máy trưởng khóc bụp cả mắt. Không khóc sao được khi núm ruột cắt ra đã lìa họ mà đi xa.

Trên tàu xử lý xác chết ra sao? Biết chôn đứa bé ở đâu? Vứt biển cho cá ăn? Không được. Biển chứ không phải là dòng sông Hằng linh thiêng mà người mộ đạo trước khi chết phải tìm về; nếu không được thì tro hỏa tán phải rải trên dòng sông Hằng linh thiêng. Đại phó Shasi quyết định hỏa tán. Thuyền trưởng Benyti cũng đồng ý. Hỏa tán là sạch sẽ hợp vệ sinh và đúng tinh thần Hindu giáo; nếu cứ chôn cất thì tốn đất, một ngày không xa người chết trên trái đất này chiếm chỗ nhiều hơn người sống. Hỏa tán lấy tro bỏ lọ là khỏe nhất, muốn rải tro xuống biển cũng được mà mang về rải dòng sông Hằng linh thiêng cũng được. Nhưng biết hỏa tán ở đâu được? Tàu dầu thô cấm đốt lửa, hút thuốc còn phải đúng nơi quy định nữa là; không được dùng quẹt ga mà phải dùng diêm sinh, diêm phải có chữ safety certifiacate ngoài hộp mới được. Thuyền trưởng đề nghị đem xuống lò đốt rác. Máy trưởng lắp bắp lắc đầu phản đối. Rác rưởi tượng trưng cho sự ô uế, làm ô uế người chết là cực kỳ tội lỗi. Nhưng biết làm sao được, chẳng lẽ cứ để cái xác ở đây cho thối um lên, nào có ai biết ướp xác như Ai Cập đâu!

Trong lúc mọi người bối rối chỉ có Đại phó Shasi là tỉnh táo nhất. Chắc tại trên trán luôn quệt vệt màu tilak nơi chân mày giao nhau. Shamar nói tilak được làm từ dược liệu, long não; có khi còn là tro của sọ người hỏa tang.

Hôm nay Đại phó Shasi không phải quệt một chấm tilak chỗ chân máy giao nhau mà quệt ba vạch ngang trên trán. Đại phó ở trần trùng trục quấn quanh thân dưới tấm vải dày như bao bố, không chỉ có quệt bột màu ở trán mà trên ngực, hai vai và hai cánh tay đều quệt ba vạch như thế. Tóc búi lên cao, cổ lại đeo một dây cườm to như tràng hạt. Trông đại phó như một giáo sĩ.

Đại phó Shasi đọc kinh Veda cầu nguyện cho linh hồn đứa bé được giải thoát. Đại phó quyết định hỏa tán ở lò đốt rác nhưng trước khi hỏa tán đã vệ sinh sạch sẽ, vẩy dầu thơm làm lễ tẩy uế và gỡ nhãn Incinerator xuống gắn lên chữ “Pyre” (giàn hỏa thiêu). Quanh vách Pyre sơn mới lại bằng sơn màu đỏ, vẽ thêm mấy thanh củi dọc ngang trông như giàn hỏa thiêu thật đẹp. Đại phó cho đóng một cán bằng gỗ để khiêng xác đứa bé, dùng cán gỗ mới đúng tục lệ.

Mấy người lớn tuổi cầm khăn trắng đi trước dẫn đường xuống Pyre, đến chiếc cán rồi đoàn người tiếp theo. Đại phó Shasi đi đầu tiên miệng đọc kinh Veda không ngớt. Máy trưởng đích thân đặt xác con vào máy Pyre, khóc nức nở “Con... ơi… là… con… ơi!” Ông lắp mấy lần, khóc đến hai ba hơi mới tròn một câu. Máy tư La đóng cửa vặn tai hồng khóa cửa Pyre lại cẩn thận, Đại phó cầu kinh Veda một lần nữa mới ấn nút start đốt “giàn thiêu”.

Không cháy. Chuông báo động Pyre đốt bị lỗi reng reng reng đinh tai nhức óc.

Máy tư La kiểm tra dầu, đầu đánh lửa. Phin lọc lâu ngày không vệ sinh nên bị tắc, hai ba người phụ tháo ra mang vào workshop rửa dầu DO rồi xịt gió. Lắp lại xong chuẩn bị đốt thì nghe có tiếng gõ cồm cộp. Tiếng động gì bất thường trong Pyre thế? Máy tư La mở cửa ra xem thử, Monkelephuman đã ngồi dậy ló đầu dòm ra ngoài cười lộ chiếc răng cửa to dài trắng hếu như hột bắp nếp. Monkelephuman đã sống lại! Monkelephuman đã sống lại rồi! Mọi người kêu lên mừng rỡ.

Marata ào vào bế xốc đứa con hôn lấy hôn để. Máy trưởng Sanjiaya cũng nhào lại cầm tay cầm chân thằng bé mà nắn mà bóp. Monkelephuman ngơ ngác không biết xảy ra chuyện gì.

Mấy người nói chắc tiếng chuông reng reng đinh tai nhức óc làm cu cậu giật mình. Đại phó Shasi bảo, nhờ ông cầu kinh Veda, Thượng Đế đã thương xót. Máy tư La thì khăng khăng nhờ mình không vệ sinh phin lọc, chứ đốt một phát mà được ngay thì bây giờ Monkelephuman đã thành tro mất rồi. Nói gì thì nói, Monkelephuman sống lại là quý là phước ba bảy đời. Ai cũng mừng chảy cả nước mắt, có đứa trẻ trên tàu cũng vui.

Monkelephuman phục hồi sức khỏe rất nhanh, hôm sau đã chạy nhảy lục lọi khắp nơi, lại chạy qua gõ lốc cốc phòng In. In ra mở cửa, Monkelephuman đang đứng bên ngoài, nhe chiếc răng to trắng hếu như hột bắp nếp, vuốt sợi tóc to như ngón tay cười be be như dê kêu. In lấy hai thỏi nam châm đưa cho, Monkelephuman cầm hai tay gật đầu cảm ơn. Có đồ chơi, Monkelephuman nhón gót trân người lướt cái vèo như trượt patin quay về im ru ru. In nhìn theo mỉm cười. Thoáng cái, Monkelephuman đã về tới cuối hành lang.

 

=========================================

Giữa trùng khơi (Phn 1)
Tiểu thuyết của Trương Anh Quốc

07:30 | 31/01/2011

Nhà văn Trương Anh Quốc (sinh năm 1976 tại Quảng Nam) mới đoạt giải nhất cuộc thi Văn học Tuổi Hai Mươi 2010 với tiểu thuyết Biển. Cách đây năm năm, anh cũng đoạt giải nhì cuộc thi này với tập truyện ngắn Sóng biển rì rào. Trương Anh Quốc nhiều lần xuất hiện ở ĐBND với những truyện ngắn về cuộc sống trên những con tàu viễn dương. Xin giới thiệu với bạn đọc một vài phần trong tiểu thuyết Biển của Trương Anh Quốc.

 

dinhan2

Minh họa của Đặng Hồng Quân


Chai dầu khuynh diệp

Người Việt ai mà chẳng có một lần xức dầu trong đời. Không tự xức thì người khác xức cho; từ lúc mới sanh, con nít đã quen mùi với dầu; khi kiến cắn dầu làm tan nọc độc, trầy xước tay chân cũng xức một chút dầu cho sát trùng mau lành. Chẳng thế mà người phụ nữ nào nằm cữ cũng sực mùi dầu. Xua muỗi, đuổi tà ma, khử mùi hôi hám hay nhử bố đứa nhỏ, ta cứ quen gọi ấy là dầu đẻ. Ngay cả trai tráng khỏe mạnh cũng có không ít người ghiền dầu, thỉnh thoảng quẹt mũi cho thơm, cho ấm, lại thông mũi mát họng. Với thủy thủ, trong bịch thuốc như mo cau cơm không thể thiếu chai dầu.

Sau mấy ngày nằm neo tàu vào cảng trả hàng. Nhận hàng khỏe re như bò kéo xe, bên tàu chứa bơm thẳng vào tàu của mình. Đi ca chỉ việc mở van cho dầu chảy vào các hầm hàng theo sơ đồ có sẵn. Có Loading master(1) lên tàu để kiểm tra và theo dõi quá trình làm hàng, đồng hồ điện tử hiện số lại còn thước dây, dầu không thể sai một phân. Thứ dầu đen thui này có ăn gian làm gì, mà cũng chẳng cần ăn gian làm gì; mình chỉ có nhiệm vụ chở, đủ thiếu có Loading master, kiểm định lo. Thủy thủ đi ca chỉ việc canh tràn dầu và dây nhợ có chùng có căng quá không. Nếu thấy bất thường thì báo cho sĩ quan đi ca. Sĩ quan báo Loading master cho tàu lai dắt kéo căng hoặc thả chùng bớt một chút.

Còn khi trả hàng, hơi dầu thô nóng ran cả mặt boong và bốc mùi trứng thối. Trong hỗn hợp dầu mỏ lấy từ lòng đất không biết bao nhiêu khí độc, nào là metan, nào axit sunfua, các hydro cacbon không no... Dầu mỏ trong quá trình vận chuyển và bơm lên nhà máy luôn được hâm sấy bằng hơi nóng để chúng luôn ở dạng lỏng. Khí trơ được bơm vào hầm hàng chống cháy nổ. Mùi IG(2) cùng với khí độc từ hầm hàng bốc lên, quyện vào điều hòa luẩn quẩn trong tàu nhức đến tận óc.

Chế độ trả hàng, các máy móc làm việc nặng nề nhất. Thuyền viên trên tàu cũng làm việc nhiều nhất để đảm bảo tàu trả hàng an toàn, không xảy ra cháy nổ, tràn dầu hay sự cố dừng bơm hàng đột ngột. Đây là lần trả hàng đầu tiên nên rất khó. Các máy móc thiết bị không biết làm việc có trơn tru không vì chưa có điều kiện thử với công suất cao nhất.

Đang lúc bơm hàng, cái nồi hơi lại giở chứng, tắt ngúm. Nhận hàng thì không sao nhưng trả hàng mà nồi hơi không đốt được là không có hơi để chạy bơm tua bin. Không như các loại hàng rời hay hàng nguyên kiện khác, dầu thô chỉ được máy móc của chính tàu bơm lên. Không có hơi, quá trình làm hàng bị dừng. Sự cố, tàu sẽ bị trễ so với thời gian quy định. Thời gian nằm trong cầu cảng nhiều hơn bao nhiêu sẽ bị bồi thường hợp đồng bấy nhiêu, mỗi giờ là mấy trăm ngàn đô la.

Thuyền trưởng Benyti gọi điện cho Máy trưởng giục bên máy phải khắc phục nhanh chóng sự cố. Máy trưởng Sanjiaya xuống buồng máy cứ réo ầm lên:

- Why?

Máy hai lầm lũi không dám nhìn mặt Máy trưởng. Mấy người xớ rớ, chỉ có Jollia và In kiểm tra tìm nguyên nhân sự cố. Máy trưởng lại bên In hỏi:
- Tại sao hư?

- Tôi đang tìm…

Từ hôm bữa đến nay, các máy móc thiết bị nào không hoạt động được Máy trưởng đều hỏi In tại sao, làm như In quản lý tất cả máy móc không bằng! Máy tư La cũng cùng một giuộc, chẳng bao giờ chịu suy nghĩ, chẳng chịu đọc sách để biết nguyên lý hoạt động của máy móc mình quản lý, cứ làm việc hùng hục, được cái khỏe cơ bắp. Đúng là tứ chi phát triển! La cũng bảo:

- Tìm nhanh lên!

-  Không phải việc của mày!

In trợn mắt quát lại. Mày là thứ gì mà ra lệnh cho tao? La ăn theo Máy trưởng. Ghét nhất kẻ dựa hơi, có phải việc của nó đâu, mà có phải việc của In đâu. In đã kiểm tra, phần điện không việc gì, đánh lửa tốt, các bảo vệ tốt, phần tự động không có báo lỗi… Nồi hơi muốn đốt được phải có dầu và gió cũng giống như một cơ thể sống, bịt mũi chết bịt mồm cũng chết.

Máy hai Jollia bảo Máy ba Kumar kiểm tra thử bơm dầu và đầu bép phun. Tháo phần đầu phun, y nguy! Cái đầu phun bị bít không phun dầu được. Máy ba vệ sinh lắp lại, đốt ngon ơ. Áp suất hơi tăng lên vù vù. Bơm bắt đầu chạy lại. Máy trưởng lật đật vào xưởng gần đó gọi điện cho Thuyền trưởng.

- Thưa ngài Thuyền trưởng, tôi đã khắc phục được rồi…

- Rất tốt! Cảm ơn nhiều. Bada sahab(3) giỏi quá!

- Việc nhỏ ấy mà, có gì đâu!

Máy trưởng quay ra chưa hết mừng thì áp suất hơi trên đồng hồ vùn vụt tăng, tăng một cách không kiểm soát được. Hóa ra áp suất hơi cao quá cũng không tốt, chỉnh nhiên liệu vào chưa đúng chưa ổn định. Phần tự động điều chỉnh đóng mở van xả hơi thừa về két lâu nay bị kẹt nên phải mở van bằng tay. Mỗi lần tăng giảm vòng quay bơm tua bin áp suất hơi lại thay đổi. Để duy trì áp suất hơi ổn định Máy hai Jollia chạy lên chạy xuống liên tục để cân chỉnh. Các bơm hàng do Máy hai quản lý. Máy trưởng thấy áp suất hơi tăng cứ hỏi tại sao, tại sao. Câu cửa miệng của Máy trưởng là why. Máy trưởng lãnh lương cao chót vót, cao thứ nhì trên tàu, chỉ sau Thuyền trưởng mà hỏi thế thì người nào làm Máy trưởng chẳng được!

Máy hai sợ Máy trưởng một phép, răm rắp tuân lệnh bất kể đúng sai chẳng dám hỏi lại một câu. Anh ta nhìn thấy Máy trưởng như gà gặp rắn. Có lần In hỏi đùa: “Tay nghề anh cao, Máy trưởng lại dở ẹc, cớ sao anh lại sợ ông ta thế?” Jollia xoa hai tay cười đáp: “Ông ấy là cấp trên của tôi mà!” In lắc đầu: “Không việc gì phải sợ cả!”. “Người Ấn chúng tôi là thế!”.

Trong tổ máy chỉ có Jollia và In làm việc hợp ý nhau nhất. Với hai người này dù sự cố máy móc hay điện tự động gì cũng khắc phục được hết. Máy trưởng chỉ ngồi chơi xơi nước còn Máy hai là người chịu trách nhiệm chính về kỹ thuật của bộ phận máy. Máy ba, Máy tư gặp việc không xử lý được cũng gọi Máy hai Jollia. Nhất là Máy tư gặp thứ gì cũng kêu. Chỉ giỏi to mồm và làm việc cơ bắp, đụng đến kỹ thuật là tịt mà thứ gì cũng đòi tháo ra xem thử. Đã thế lại chẳng chịu đọc tài liệu, rảnh là đọc lén email trong máy tính rồi coi phim sex. Không biết lý thuyết và suy luận logic, cứ thực hành thì mọi thứ đều là vật thí nghiệm.

Máy hai không nề hà việc gì, bao sân toàn buồng máy. Gặp sự cố Gupta cuống quýt, cái miệng chách chách chách hỏi tại sao, tại sao còn Jollia bình tĩnh xử lý. Jolly thường cùng In đọc tài liệu, bản vẽ để tìm ra nguyên nhân, cùng nhau thảo luận đưa ra những ý kiến. Jollia thường hỏi: “Theo tôi, có thể phần tử, thiết bị này hỏng, còn ý cậu thì thế nào?”. In cùng Jollia đưa ra những khả năng rồi đo đạc tìm nguyên nhân chính xác để xử lý triệt để hỏng hóc một cách nhanh nhất. Khi tìm đúng bệnh hay xử lý xong, hai người thường bắt tay nhau chúc mừng. Lúc ấy Jollia cứ đưa ngón tay cái lên nháy mắt với nghĩa là You are number one (4). In cũng cười đưa ngón tay cái đáp lại.

Jollia chạy lên chạy xuống ba bốn tầng cầu thang dài thượt như con thoi, mồ hôi ướt đẫm, mùi cà ri bốc ra nồng nặc. Chạy được vài giờ Máy hai bị chuột rút ngồi bệt xuống sàn. Hai tay anh nắn bóp hết bắp chân này đến bắp đùi kia. Jollia nhăn nhó kêu đau, bắp chân bắp đùi sưng lên, mặt mày anh sạm lơ sạm lắc. Da anh đen thui, càng xám ngắt. Mặt anh từ xám dần dần chuyển sang tím, đôi mắt nhăn nheo nhắm nghiền trông thật tội nghiệp. Chuông điện thoại lại reo reng reng reng, trên boong lại gọi anh nữa rồi. Nghe chuông điện thoại giục, Jollia ráng ngồi dậy, mới cà nhắc đi được mấy bước bỗng thụp xuống rồi nằm lăn quay ra sàn.

Jollia bị xỉu hay là bị tăng xông? Máy ba Kumar hoảng quá kêu to tên: Koramangar rồi Jollia cho anh tỉnh lại. Cũng may không việc gì, Máy hai chỉ bị đau quá mà ngất thôi. Sàn nồi hơi nóng hầm hập lại không thoáng gió nên thiếu oxy. In cùng Máy ba Kumar cầm tay chân khiêng anh vào trong xưởng cho mát và thoáng hơn, lấy đỡ giẻ sạch xấp lại đút dưới gáy cho anh làm gối. In cùng Máy ba mỗi người nắn bóp một chân, bắp chân căng cơ cứng ngắc. Xoa bóp một hồi chẳng ăn thua, In như chợt nhớ ra điều gì vội chạy về phòng mình./.

***